Hẹn hò mà chỉ nhìn thấy đỉnh đầu nhau: Đừng để smartphone biến chúng ta thành “người lạ chung bàn”

Hẹn hò mà chỉ nhìn thấy đỉnh đầu nhau: Đừng để smartphone biến chúng ta thành “người lạ chung bàn”

Hẹn hò mà chỉ nhìn thấy đỉnh đầu nhau: Đừng để smartphone biến chúng ta thành “người lạ chung bàn”

Cái cảm giác lúc đó vừa hụt hẫng vừa có chút "vô tri". Rõ ràng là đang ngồi cạnh nhau bằng xương bằng thịt, nhưng tâm hồn tụi nó chắc đang bận lướt TikTok hay "hóng biến" ở một vũ trụ nào đó rồi. Người ta gọi đây là Phubbing – một thói quen tưởng nhỏ nhưng lại đang âm thầm làm phí hoài những buổi gặp mặt đúng nghĩa.

Hiện thực tại quán cafe: "Ngồi với nhau mà như người dưng"

Cứ dạo một vòng mấy quán cafe cuối tuần mà xem, không khó để thấy những nhóm bạn ngồi chung bàn nhưng im phăng phắc. Mỗi người bận rộn với "thế giới riêng" trên lòng bàn tay, thỉnh thoảng mới ngước lên cười trừ một cái cho có lệ rồi lại... cúi xuống lướt tiếp.

Hiện thực tại quán cafe: "Ngồi với nhau mà như người dưng"

Nhiều khi việc check-in, chỉnh ảnh hay trả lời mấy cái thông báo ảo lại được ưu tiên hơn cả việc lắng nghe đứa bạn đối diện vừa trải qua một tuần mệt mỏi thế nào. Thú thật, mình cũng từng rơi vào cảnh này. Thấy thông báo hiện lên là "tay nhanh hơn não", cầm máy lên ngay để rồi nhìn lại thấy bạn mình đang ngồi thẫn thờ, tự nhiên thấy tội lỗi dã man. Chiếc điện thoại từ công cụ kết nối bỗng biến thành "kẻ thứ ba" vô duyên, làm câu chuyện cứ bị đứt đoạn, chán chẳng buồn nói.

Dành 7 tiếng/ngày để "chạm và vuốt" và cái giá phải trả

Dành trung bình 7 tiếng mỗi ngày chỉ để "chạm và vuốt" nghĩa là chúng ta đang cúng gần 1/3 cuộc đời cho thế giới ảo. Nó không còn là giải trí đơn thuần nữa mà giống một cơn nghiện âm thầm.

Dành 7 tiếng/ngày để "chạm và vuốt" và cái giá phải trả

Bây giờ nhiều bạn (kể cả mình thi thoảng) hay gặp hội chứng "nomophobia" – kiểu bồn chồn, lo lắng đến mức mất ngủ nếu lỡ để quên điện thoại ở nhà hoặc máy sắp hết pin. Cái phản xạ hở ra là check máy đang làm chúng mình dần bị "ngáo" giao tiếp ngoài đời, khó tập trung sâu và chẳng còn đủ kiên nhẫn để thực sự thấu hiểu một ai đó.

Smartphone là cầu nối hay là cái "lồng sắt"?

Có bao giờ bạn tự hỏi, tại sao công nghệ bảo là giúp kết nối cả thế giới mà chúng ta lại thấy cô đơn nhất khi đang ngồi ngay cạnh nhau không? Có thể có cả nghìn "bạn" trên Facebook, thông báo nhảy liên tục, nhưng lại thấy "bí từ" và lúng túng khi phải đối thoại trực diện quá 15 phút.

Ranh giới giữa việc "dùng điện thoại" và "bị điện thoại dùng" nó mong manh lắm. Nhiều khi mải mê chạy theo mấy cái like từ người lạ trên mạng mà mình quên mất phải trân trọng những ánh mắt, nụ cười của người đang ngồi ngay trước mặt.

Cách "cứu" những buổi hẹn: Trả lại vị trí cho sự hiện diện

Để buổi đi chơi không bị smartphone làm "chủ xị", sao không thử mấy cách này để mọi thứ "chất" hơn:

  • Chơi trò "Chồng điện thoại" (Phone Stack): Cả nhóm chồng máy lên giữa bàn. Đứa nào ngứa tay cầm máy lên trước thì tự giác thanh toán hết chầu cafe hôm đó. Đảm bảo máy nào cũng nằm im thin thít.
  • Thiết lập "Vùng xanh giao tiếp": Cam kết không ai đụng vào máy trong ít nhất 30 phút đầu khi gặp mặt. Hãy tập trung nhìn vào mắt nhau mà kể lể.
  • Học cách ngắt kết nối: Thử cất hẳn máy vào túi, tắt thông báo đi để quan sát những biểu cảm nhỏ nhất và lắng nghe trọn vẹn câu chuyện của đối phương. Cảm giác lúc đó sẽ thực sự khác biệt.

Công nghệ vốn không có lỗi, lỗi là ở cách chúng mình để nó lấn lướt các mối quan hệ thực tế. Một cái "like" trên mạng dù vui đến mấy cũng chẳng ấm áp bằng một cái gật đầu cảm thông hay một nụ cười thật sự từ bạn bè.

Đừng để chiếc smartphone biến bạn thành "người lạ" trong mắt những người thân yêu. Tập buông máy xuống để nắm lấy những bàn tay đang ở thật gần.

©Thông báo bản quyền
THE END
Nếu thích thì hãy ủng hộ nhé
Thích0 Ủng hộ Chia sẻ
Bình luận Chưa có bình luận

Vui lòng đăng nhập để gửi bình luận

    Chưa có bình luận nào